Thành phần “chủ nghĩa yêu nước”

Thành phần “chủ nghĩa yêu nước” nổi lên từ những quan niệm và tranh luận của người tiêu sử dụng Việt Nam về lòng yêu nước với những nội dung như ở bảng 3.10. Đối chiếu với những nghiên cứu trước với những thang đo của Kosterman và Feshbach (1989) đo lường lòng yêu nước của người dân Mỹ, Karasawa (2002) đo lường lòng yêu nước  của người dân Nhật, nghiên cứu này rút ra nhận xét:

Lòng yêu nước của người dân ở mỗi dân tộc sẽ với cách biểu hiện giống và khác nhau. Ko với điều gì đảm bảo vững chắc rằng lòng yêu nước của người Mỹ thì giống hoàn toàn người Nhật và người Nhật thì tương tự như người Việt Nam mà giữa tất cả các nước sẽ với một số điểm tương đồng và một số điểm khác biệt.

Điểm tương đồng thể hiện lòng yêu nước của người dân Mỹ, Nhật và Việt Nam thể hiện ở những từ khóa in nghiêng trong bảng 3.10 ví dụ., yêu Tổ quốc, luôn nhắc nhở bản thân là người Việt.

Một số điểm khác nhau được tìm thấy ví dụ như một số ý kiến của người tiêu sử dụng cho rằng yêu nước là phải “lo tốt cho bản thân”, “mong muốn quốc gia tốt đẹp, phát triển, với vị thế”. Tuy nhiên, nếu bám sát khái niệm chủ nghĩa yêu nước mà Kosterman và Feshbach (1989), Karasawa (2002) đã đề xuất thì với thể thấy phần to nội dung đo lường đã được thể hiện qua những từ khóa minh họa ở bảng 3.10.

Klein và Ettenson (1999); Tian và Pasadeos (2012) phân phối chứng cớ cho mối quan hệ cùng chiều giữa “chủ nghĩa yêu nước” và “sự ác cảm” tuy nhiên kết quả nghiên cứu của Ishii (2009) ko ủng hộ cho mối quan hệ này. Sự thiếu nhất quán về kết quả nghiên cứu với thể lý giải bởi nội dung của khái niệm “sự ác cảm” mà nhóm tác giả Harmeling (2015) đã giảng giải ở chương trước. Luận án này phân tích “sự ác cảm” thành hai thành phần “thẩm định mang tính ác cảm” và xúc cảm tiêu cực gồm “tức giận”, “khinh ghét” và “lo lắng”. Vì những người yêu nước là những người với tình yêu, tình cảm gắn bó với quốc gia mà họ đang sống nên lúc quốc gia của họ gặp bất kỳ biến cố gì mà những biến cố này tác động tới lợi ích kinh tế, chủ quyền của quốc gia, họ sẽ phản kháng mạnh mẽ.

Điều này với tức là mức độ yêu nước của họ càng cao thì những thẩm định mang tính ác cảm của họ và những xúc cảm tiêu cực của họ đối với biến cố mà một quốc gia gây ra cho quốc gia của họ sẽ càng tăng theo. Do đó, nghiên cứu này đề xuất với mối quan hệ cùng chiều giữa “chủ nghĩa yêu nước” đối với “thẩm định mang tính ác cảm mối quan hệ”, “thẩm định mang tính ác cảm về kinh tế”, xúc cảm “giận dữ”, “khinh ghét”, “lo lắng”. Với lập luận tương tự, những người với chủ nghĩa yêu nước càng cao thì họ sẽ càng quan tâm tới những vấn đề quốc gia đang gặp phải, sự thờ ơ của họ sẽ giảm xuống. Do đó, giả thuyết được đề xuất: với mối quan hệ nghịch chiều giữa “chủ nghĩa yêu nước” và “sự thờ ơ”.

Rate this post

Bình luận