Chính sách nào hỗ trợ kinh tế trang trại?

Bắt đúng bệnh nhưng ko chữa được bệnh. Đó là vấn đề của Chính phủ trong phát triển kinh tế trang trại. Chính phủ biết rõ nông dân vô số nhưng chính sách đưa ra lại ko thể đem lại cho người dân mẫu họ đang cần.

Tín dụng đòi sổ đỏ, thầu đất cũng đòi sổ đỏ

Từ những năm 2000, Quyết nghị 03 của Chính phủ đã xác định hai điểm hạn chế đang kìm hãm sự phát triển kinh tế trang trại đó là vốn và đất sản xuất. Thời đó, hầu hết những trang trại đều sản xuất bằng vốn tự với, quy mô nhỏ dưới mức hạn điền.

Nhằm giúp nông dân tháo gỡ khó khăn, khuyến khích phát triển kinh tế trang trại, quan niệm Quyết nghị Chính phủ là phải giao đất trong khoảng thời gian dài cho chủ trang trại, cho thuê đất ngoài hạn điền và được vay vốn từ Quỹ tương trợ đầu tư phát triển của Nhà nước hoặc được vay vốn tín dụng của những nhà băng thương nghiệp theo phương pháp sử dụng tài sản hình thành từ tiền vay để đảm bảo tài chính vay.

Mặc dù nội dung giao đất trong khoảng thời gian dài cho chủ trang trại trong Quyết nghị Chính phủ đã được đưa vào Luật Đất đai 2003 và Thống đốc Nhà băng Nhà nước cũng với văn bản gửi tới những nhà băng thương nghiệp yêu cầu tương trợ tín dụng cho những chủ trang trại nhưng đến nay, trải qua 13 năm, cả hai “nút thắt” về đất sản xuất và tín dụng đều chưa thể tháo gỡ.

Thị xã Yên Lạc là địa phương với số lượng trang trại tăng nhanh nhất tỉnh Vĩnh Phúc, hiện với khoảng trên 800 trang trại. Để tìm hiểu, trong những năm qua nông dân ở đây nhận được tương trợ chính sách như thế nào của tỉnh, quận, chúng tôi về thị trấn Yên Lạc nơi được giám định phát triển kinh tế trang trại khá mạnh.

Tuy nhiên kết quả ko được như mong đợi, ngay cả những nơi trang trại phát triển, phần to là nhờ điều kiện khách quan đem lại, về chủ quan nông dân vẫn phải tự tìm tòi giải pháp cho riêng mình.

Trang trại gia đình ông Dương Văn Tiến tại xóm Chợ, thị trấn Yên Lạc đang đấu thầu sử dụng sắp 3 ha mặt ruộng và ao tại xứ đồng khu 1. Đầu tư chăn nuôi trang trại theo mô phỏng tổng hợp vừa trồng trọt, vừa chăn lợn, nuôi vịt, thả cá…, ông Tiến cho biết làm nghề chăn nuôi luôn cần vốn để đảm bảo nguồn thức ăn cho cả chu kì.

Chăn nuôi càng to vốn thức ăn càng nhiều. Cứ 1 đầu lợn tới lúc xuất chuồng phải chi khoảng 3 triệu tiền cám, 100 con tổng chi phải 300 triệu. Đó là chưa kể tiền vốn để gây đàn lợn nái, thức ăn nuôi nái. Việc tiếp cận tài chính vay đối với hầu hết những chủ trang trại nơi đây cũng rất khó khăn bởi mỗi gia đình chỉ với 1 quyển sổ đỏ đất ở nhưng đấu thầu đất sản xuất của HTX là phải “cắm” sổ đỏ, nhà băng cũng chỉ cho vay lúc nắm sổ đỏ.

Vậy nên, chủ trang trại phải ưu tiên sổ đỏ của gia đình để đấu thầu đất sản xuất trước rồi mới tính tới việc xoay xở tài chính đầu tư. Ko chủ động được tài chính, ở đây đã xảy ra nhiều trường hợp “đứt vốn” giữa chừng phải vay nóng, phải nợ cám…

Nhắc tới lãi suất của việc vay nóng, nợ cám thì ông Tiến lắc đầu chán nản: “Ít nhất phải mất 7% trị giá bao cám. Mỗi con lợn sẽ mất thêm 200 nghìn, 100 con mất thêm 20 triệu. Lứa lợn mất đi ngần đó thì còn lãi lời gì?”.

Chăn nuôi suốt 10 năm qua ông Tiến chưa từng vay được một tài chính tín dụng ưu đãi nào. Để với tiền đầu tư ông buộc phải mượn sổ đỏ của họ hàng, người thân trong gia đình đem thế chấp. Ko hề với chuyện chủ trang trại được sử dụng tài sản hình thành từ tiền vay để đảm bảo tài chính vay.

Thầu đất với thời hạn, đầu tư thế nào?

Cuối năm 2013 này, HTX nông nghiệp TT Yên Lạc sẽ tổ chức đấu thầu lại đất sản xuất đã giao. Ông Tiến đã tát ao thu cá, bán hết lứa lợn với giá 48.000 đồng/kg, chỉ còn đàn vịt vẫn với thể to nên ông nấn ná còn chưa xuất. Nhìn chung, vụ thu hoạch này gia đình thắng lợi nhưng ông Tiến vẫn tỏ ra lo lắng trước phiên đấu thầu đang kề cận.

Theo quy định quản lý đất công ích của Chính phủ thì thời hạn đấu thầu đất là 5 năm. Thời kì qua, ông Tiến đã đầu tư xây chuồng trại, lều canh trang trại, tôn tạo bờ ao tốn khá nhiều tiền tài giờ tổ chức đấu thầu lại ông phải tìm mọi cách để “thắng” thầu. Tất nhiên, lúc đầu tư xây dựng chuồng trại, ông đã lường trước tới ngày này nên đã hạn chế tối đa những khoản đầu tư chưa thực sự cần thiết đồng thời với phương án bảo vệ tài sản.

Phần chuồng trại được xây ngoài diện tích đất phải đấu thầu và đã làm hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng với chủ cũ. Trong trường hợp rủi ro nhất ko trúng thầu thì ông Tiến vẫn với thể tiếp tục sử dụng hệ thống chuồng trại để chăn nuôi nhưng hiệu quả kinh tế sẽ kém hơn nhiều vì ko thể tận dụng phân, cám bã, nông sản thừa làm thức ăn cho cá.

Ngoài ra, mỗi lần tổ chức đấu thầu lại HTX đều thay đổi những quy định về tiền đấu thầu. Lần sau bao giờ cũng cao hơn lần trước, ông Tiến ko khỏi băn khoăn hạn mức lần này là bao nhiêu?

Chứng thực trang trại, nông dân được gì?

Trở lại chủ trương phát triển trang trại, Chính phủ đã với quy định cụ thể những tiêu chí cũng như thứ tự để cấp Giấy chứng thực trang trại. Người chăn nuôi sản xuất tập trung với thể đăng kí với cấp xã, cấp quận xin chứng thực trang trại.

Lúc chính sách này mới đưa vào thực hiện, nhiều chủ trang trại hào hứng làm thủ tục xin chứng thực với kỳ vọng được chính quyền địa phương ưu ái giao đất trong khoảng thời gian dài hoặc với thể sử dụng trang trại để vay vốn. Nhưng sau lúc cầm giấy Chứng thực trang trại trong tay mà định kì 5 năm vẫn phải đấu thầu đất sản xuất, trang trại ko thể thay sổ đỏ những chủ trang trại mới nhìn thấy mình bỏ công, bỏ việc đi làm giấy Chứng thực trang trại là hành động hoàn toàn vô nghĩa.

Nói về tiêu chí để được cấp giấy Chứng thực trang trại, thì ông Phạm Văn Thuận, bạn chăn nuôi cùng ông Tiến và hầu hết nông dân chăn nuôi ở khu 1, thị trấn Yên Lạc đều thuộc vanh vách. Bản thân ông Thuận cũng nhận thầu hẳn một dòng chảy qua xứ đồng, nuôi 20 lợn nái và 100 lợn bột.

Đạt tiêu chí để nhận giấy Chứng thực trang trại nhưng cán bộ Phòng NN- PTNT quận xuống tận nơi bảo đăng kí sau này tất với lợi, ông cũng ko làm. “Chính sách ở tận đâu chứ tới với chúng tôi thì còn lâu lắm. Trang trại của tôi làm được 7 năm rồi mà cán bộ thú y mới xuống được một lần.

Vacxin phòng dịch được tiêu chuẩn tiêm miễn phí nhưng hôm rồi mà ko với cán bộ trên tỉnh xuống rà soát thì chúng tôi vẫn phải tự tiêm nhà cung cấp. Chúng tôi chẳng dám trông đợi gì đâu chú ạ, mình tự làm, tự ăn thôi”. Ông Thuận san sẻ.

Rate this post

Bình luận