Các dòng ‘nguồn lực’ lưu chuyển trong nền kinh tế

1.1.1. Những dòng lưu chuyển trong nền kinh tế
Chức năng cơ bản của mọi nền kinh tế là sử dụng một cách mang hiệu quả những nguồn lực khan hiếm để sản xuất hàng hoá và nhà cung cấp mà xã hội cần. Kết hợp những yếu tố đầu vào là lao động, đất đai, tài nguyên thiên nhiên, thiết bị sản xuất, hạ tầng hạ tầng và vốn để tạo ra những đầu ra là những sản phảm hàng hoá, nhà cung cấp hữu ích cho tiêu sử dụng hoặc cho quá trình sản xuất khác, nền kinh tế tạo ra hai dòng lưu chuyển đối ứng: lưu chuyển của dòng sản phẩm hàng hoá, nhà cung cấp từ những đơn vị sản xuất – nơi sử dụng những yếu tố đầu vào – tới những đơn vị tiêu sử dụng – nơi tiêu thụ những đầu ra và lưu chuyển của dòng tiền trả tiền từ những đơn vị tiêu thụ tới những đơn vị sản xuất. Trong hầu hết những nền kinh tế tiên tiến,
chính những đơn vị tiêu thụ (chủ yếu là những hộ gia đình) là người phân phối những nhà cung cấp sản xuất cho những đơn vị sản xuất (chủ yếu là những doanh nghiệp và chính phủ) để đổi lấy thu nhập dưới hình thức tiền lương, tiền công và cũng chính những đơn vị sản xuất sử dụng phần to thu nhập để sắm sắm hàng hoá, nhà cung cấp hoặc đóng thuế cho chính phủ. Kết quả của việc trao đổi này là hình thành hai dòng lưu chuyển đổi ứng khác: lưu chuyển của dòng nhà cung cấp sản xuất từ những đơn vị tiêu thụ tới đơn vị sản xuất. Trong nền kinh tế tiền tệ, dưới sự chi phối của cơ chế thị trường, những dòng chu chuyển sản phẩm và thu nhập này diễn ra liên tục, ko ngừng và mang quan hệ tác động qua lại, phụ thuộc lẫn nhau.

Hình 1.1. Chu chuyển của những dòng thu nhập, trả tiền, sản phẩm, nhà cung cấp.

1.1.2. Thị trường và vai trò của thị trường trong nền kinh tế
Mười năm trở lại đây, sau sự sụp đổ của Liên xô và Đông Âu, một lần nữa, cơ chế thị trường đã khẳng định sức sống mãnh liệt của nó trong một toàn cầu đầy rẫy những biến
động. Sau nhiều thập kỷ ngợi ca tính ưu việt của nền kinh tế chỉ huy với cơ chế kế hoạch hoá tập trung, bức tranh kinh tế nghèo nàn, u ám và ko gì sáng sủa đã buộc Nga và hầu hết những nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu đã từng tự hỏi “chúng ta là người nào và chúng ta đang ở đâu” để rồi đoạn tuyệt với cơ chế quản lý cũ, thực hiện những bước chuyển đổi mạnh mẽ từ nền kinh tế chỉ huy sang một nền kinh tế thị trường. Trong lúc vẫn kiên trì theo việc xây dựng mô phỏng chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Hoa, bằng việc mở cửa của thị trường chứng khoán Thượng Hải vào năm 1990 và thị trường chứng khoán Thẩm Quyến vào năm 1992, Trung Hoa cũng đã chính thức mở cửa để thừa nhận và kết hợp những yếu tố của nền kinh tế thị trường ngay trong lòng của nền kinh tế xã hội
chủ nghĩa theo chủ nghĩa thực dụng chủ nghĩa của Đặng Tiểu Bình. Nhiều quốc gia đang phát triển khác như Thái lan, Hàn quốc…. cũng đang mang sự gia tăng nhanh chóng về tổng sản phẩm và mức thu nhập bình quân đầu người bởi việc cải tổ mạnh mẽ nền kinh tế và thiết lập một thiết chế thích hợp với kinh tế của thị trường, tránh vai trò của Chính phủ trong nền kinh tế. Khác hẳn với những nền kinh tế nói trên, Cuba, Bắc Triều Tiên là những nền kinh tế đang gặp phải nhiều khó khăn do nhiều nguyên nhân nhưng nguyên nhân chủ yếu vẫn là chưa thừa nhận hoàn toàn kinh tế thị trường và mở cửa nền kinh tế. Vậy thì thị
trường là gì và vì sao và bằng cách nào thị trường mang sức mạnh tương tự?
Theo nghĩa gốc, thị trường chỉ một địa điểm cụ thể để người sắm và người bán tập hợp lại để trao đổi hàng hoá và nhà cung cấp. Thế nhưng, ngày nay, cùng với sự phát triển của nền kinh tế hàng hoá, nội hàm của khái niệm thị trường đã được mở rộng hơn nhiều.
Trong kinh tế học hiện đại, thị trường ko chỉ là một địa điểm sắm bán tập trung mà một cơ chế mà theo đó người sắm và người bán xúc tiếp với nhau để trao đổi hàng hoá và nhà cung cấp. Đó mang thể một thị trường giao dịch ko mang địa điểm giao dịch cụ thể nào hết vì những giao dịch, trao đổi trên thị trường này được thực hiện thông qua điện thoại, telex, máy điện toán và những trang thiết bị khác. Mặc dù cơ chế thị trường hoạt động chưa thật sự lý tưởng theo nguyên lý bàn tay vô hình của Adam Smith nhưng trong những nền kinh tế hiện đại, thị trường đã chứng minh những hiệu quả to to trong việc khắc phục ba vấn đề cơ bản của mọi nền kinh tế: Sản xuất loại gì? Sản xuất như thế nào? và, Sản xuất cho người nào?
Một mặt, thông qua sự thay đổi của trị giá cả hàng hoá và nhà cung cấp trên thị trường, thị trường sẽ tự động xác định loại hàng hoá và nhà cung cấp gì cần được sản xuất mở rộng và loại hàng hoá nào sẽ bị thu hẹp. Mặt khác bằng sự điều tiết của động lực lợi ích (thị trường, uy tín, hình ảnh, thu nhập và bằng những lợi ích kinh tế khác), tính sẽ nhạy cảm đối với nhu cầu của người tiêu sử dụng, sự năng động trong việc lựa chọn loại kỹ thuật sản xuất và phương thức quản lý mang hiệu quả sẽ được nhiều tư nhân, doanh nghiệp sử dụng và khai thác một cách triệt để nhằm sản xuất ngày một nhiều hơn những hàng hoá và nhà cung cấp mà xã hội cần. Lợi ích kinh tế ở đây mang trị giá bằng muôn lời hiệu triệu, vạn lời động viên, kêu gọi mang tính chung chung mà thông thường chỉ tỏ ra mang hiệu quả trong những nền kinh tế thời chiến. Đó là động lực xúc tiến nền kinh tế phát triển một cách mạnh mẽ

Rate this post

Bình luận